CÂU HỎI #05:
BẠN SỢ THẤT BẠI HAY SỢ SẼ CHẾT GIÀ VỚI NHỮNG ƯỚC MƠ CHƯA DÁM THỰC HIỆN?
Có hai loại nỗi sợ đối diện nhau trong cuộc đời mỗi người, như một ngã rẽ định mệnh. Một bên là nỗi sợ tức thì, sờ được: nỗi sợ thất bại, sợ bị tổn thương, sợ ánh nhìn chê cười. Nỗi sợ ấy lớn tiếng, rõ ràng, và thường giữ chân ta lại.
Bên kia là nỗi sợ âm thầm, dai dẳng, như một chất độc tích tụ: nỗi sợ sẽ nhìn lại cả cuộc đời với một tâm hồn trống rỗng, một trái tim chưa từng đập rộn ràng vì đuổi theo điều mình thực sự khao khát. Nỗi sợ mang tên “nuối tiếc”.
VẬY, BẠN ĐANG ĐỂ NỖI SỢ NÀO ĐIỀU KHIỂN CUỘC ĐỜI MÌNH?
Hãy hình dung: Thất bại giống như một cơn mưa rào bất chợt. Nó có thể làm bạn ướt sũng, lạnh cóng, thậm chí khiến bạn vấp ngã. Nhưng sau cơn mưa, đất đai được tưới mát, cây cối xanh tươi, và không khí trở nên trong lành. Cơn mưa ấy thanh lọc và nuôi dưỡng.
Còn sự nuối tiếc về những ước mơ bị bỏ lại giống như một sa mạc khô cằn không ngừng mở rộng trong tâm hồn. Nó không làm bạn đau đớn tức thì, nhưng từng ngày, nó hút cạn sinh khí, khiến mọi thứ héo úa, và để lại một cảm giác trống rỗng không lời nào diễn tả nổi. Sa mạc ấy bào mòn và giết chết sự sống bên trong.
CON THUYỀN ĐỜI BẠN ĐANG NEO Ở ĐÂU?
Hãy tưởng tượng bạn là một con thuyền. Bạn có thể chọn neo mình thật chặt ở một bến cảng “an toàn” – nơi có công việc ổn định nhưng tù túng, những mối quan hệ quen thuộc nhưng không còn nuôi dưỡng, một lối sống được lập trình sẵn.
Nhưng liệu, người thủy thủ trên con thuyền ấy – chính là linh hồn bạn – có thể kể được câu chuyện gì ngoài mùi mốc của dây neo và sự đơn điệu của bến cảng? Những vết xước, vết lõm trên thân tàu từ những chuyến hải trình mạo hiểm, mới chính là huy chương của lòng dũng cảm. Chúng chứng minh rằng bạn đã sống, đã dấn thân, đã đối mặt với sóng gió.
Trong khi đó, sự “an toàn” giả tạo – việc từ chối ra khơi – lại là một cơn bệnh âm thầm. Nó không tạo ra vết thương nào nhìn thấy được, nhưng nó ăn mòn ý chí, gỉ sét trái tim phiêu lưu, và cuối cùng, đánh cắp hoàn toàn khả năng cảm nhận sự sống của bạn.
Nhà văn Anais Nin đã viết: “Cuộc đời co lại hay mở rộng tỷ lệ thuận với lòng dũng cảm của con người.” Mỗi lần bạn chọn an toàn, thế giới của bạn thu nhỏ lại một chút. Mỗi lần bạn dám thử, dù kết quả thế nào, không gian tâm hồn bạn lại được mở rộng thêm.
SỰ THẬT PHŨ PHÀNG VỀ NHỮNG ƯỚC MƠ BỊ GIAM CẦM
Bạn có bao giờ tự hỏi, điều gì xảy ra với một ước mơ không bao giờ được thực hiện? Nó không biến mất. Nó cũng không ngủ yên.
Nó giống như một hạt giống từ chối nứt vỏ vì sợ bóng tối bên ngoài. Nó không biết rằng, sự chết mầm đã bắt đầu từ chính khoảnh khắc nó lựa chọn sợ hãi. Những ước mơ bị kìm nén cũng vậy. Chúng trở thành những tiếng gào thét trong im lặng, những nguồn năng lượng bị dồn nén, bào mòn bạn từ bên trong qua những cảm giác: bất mãn, chán nản, tự ti, và một nỗi buồn mơ hồ không rõ nguyên nhân.
Chúng như đôi cánh bị buộc chặt. Bạn vẫn có thể đi lại, nhưng bạn sẽ mãi mãi không biết cảm giác được tự do bay lượn trên bầu trời của chính mình là như thế nào.
Thất bại, dẫu có đau đớn, nhưng ít nhất nó trao cho bạn quyền được thở, được tồn tại một cách sống động, và được thử lại. Nó là bằng chứng cho thấy bạn đã SỐNG, chứ không chỉ TỒN TẠI.
BÀI HỌC TỪ VŨ TRỤ VÀ NHỮNG LINH HỒN DŨNG CẢM
Hãy ngước nhìn bầu trời đêm. Những vì sao bạn thấy đang tỏa sáng rực rỡ kia, thực chất là kết quả của những vụ nổ, va chạm, và sự “thất bại” của những cấu trúc cũ. Vũ trụ không ngừng phá hủy để tái tạo, “sai lầm” để sáng tạo ra cái mới.
- Nếu Vincent van Gogh sợ những bức tranh của mình bị chê là “quái dị” và “xấu xí”, thế giới đã mất đi những cánh đồng lúa mì cuồn cuộn và những đêm đầy sao xoáy tít – thứ đã chạm đến tâm hồn hàng triệu người.
- Nếu J.K. Rowling để nỗi sợ bị từ chối (bà đã bị từ chối bởi 12 nhà xuất bản!) nhấn chìm mình, câu chuyện về cậu bé phù thủy mãi mãi chỉ là bản thảo mốc meo trong chiếc vali cũ kỹ.
Họ không đặc biệt vì không biết sợ. Họ đặc biệt vì đã lựa chọn đối mặt với nỗi sợ thất bại, hơn là nỗi sợ nuối tiếc cả đời.
CÂU HỎI QUYẾT ĐỊNH CHO HÀNH TRÌNH CỦA BẠN
Đã đến lúc bạn đối diện với tấm gương của chính mình và hỏi những câu hỏi quyết định:
- “Trên bia mộ cuộc đời tôi, tôi muốn khắc dòng chữ ‘ĐÃ TỒN TẠI’ hay ‘ĐÃ DÁM SỐNG’?”
- “Điều gì đáng sợ hơn: một vết sẹo trên đường đời do tôi dấn thân, hay một trái tim nguyên vẹn nhưng đã đóng băng từ lâu vì không dám yêu, dám mơ, dám thử?”
- “Tôi muốn là một kẻ mộng mơ lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, hay một bức tượng vàng bóng loáng nhưng vô hồn, không một vết tích của cuộc hành trình?”
Lời khuyên cho bước đầu tiên: Hãy chọn một “ước mơ nhỏ” mà bạn đã trì hoãn lâu nhất vì sợ thất bại. Có thể là học một kỹ năng mới, bắt đầu viết cuốn nhật ký đầu tiên, hay đơn giản là thử một sở thích “kỳ quặc”. Hành động nhỏ ấy không phải để thành công ngay lập tức. Nó là nghi thức cắt đứt sợi dây trói buộc đầu tiên. Nó là lời tuyên bố với chính mình: “Tôi chọn cơn mưa rào, thay vì sa mạc.”
Hãy nhớ: Tồi tệ nhất không phải là thất bại, mà là cảm giác tiếc nuối sẽ thiêu đốt bạn mỗi đêm – khi mặt trời của những cơ hội, của tuổi trẻ và nhiệt huyết đã dần tắt. Đừng để nỗi sợ hão huyền đánh cắp quyền được vấp ngã, được trưởng thành, và được SỐNG TRỌN VẸN của bạn.
Buông dây neo ra. Và chèo thuyền ra khơi đi. Biển cả có sóng gió, nhưng cũng có những bình minh mà bạn chưa từng thấy, trên một bờ biển mà bạn chưa từng đặt chân tới.
Cám ơn bạn đã đọc bài viết. Nếu bạn quan tâm những chủ đề này, hãy lưu lại website để dễ nhận thông tin những bài viết mới. Bài viết thuộc Series “10 Câu Hỏi Đánh Thức Tâm Linh” – Chuyên mục “Thấu Hiểu Thực Tại” – Website MyhanhUS.
Bài Viết và ảnh: MyhanhUS
- Câu hỏi số 01: Bạn Có Dám Buông Bỏ Tất Cả Để Làm Lại Từ Đầu?
- Câu hỏi số 02: Nếu Ngày Mai Là Ngày Cuối Cùng, Bạn Sẽ Hối Tiếc Điều Gì Nhất?
- Câu hỏi số 03. “Bạn đang sống bằng trái tim mình hay bằng suy nghĩ của người khác?”
- Câu hỏi số 04: Điều Gì Thực Sự Quan Trọng Với Bạn Khi Mọi Thứ Phù Phiếm Đều Biến Mất?


