Hồi Ức Mùa Đông Praha Và Bài Học Về “Đủ”

HỒI ỨC MÙA ĐÔNG PRAHA VÀ BÀI HỌC VỀ “ĐỦ”

Mùa đông Praha khắc nghiệt, nhiệt độ có thể xuống tới âm mười lăm độ C. Tuyết rơi dày từ tháng Chạp đến tháng Ba. Những ngày ngắn ngủi, mặt trời chỉ ló dạng từ tám giờ sáng đến bốn giờ chiều. Lúc ấy, tôi sống ở một thành phố nhỏ cổ kính bên sông Elbe mang tên Nad Labem. Thành phố thơ mộng ấy càng trở nên trữ tình hơn khi nằm nép mình bên dòng sông Đa Nuýp hiền hòa.

Tuổi Trẻ Và Những Chuyến Xê Dịch

Thuở mười bảy, mười tám, ngây ngô và đầy hoài bão, tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của thiên nhiên, kiến trúc và nhịp sống nơi đây. Tôi say mê khám phá những vùng đất mới, những thành phố mới… Số tiền ít ỏi từ học bổng, rồi sau này là lương part-time, hầu hết tôi đều dành cho việc đi. Chỉ cần đủ tiền mua vé tàu, vé xe là đã hạnh phúc. Chỗ ăn, chỗ ngủ là những ký túc xá sinh viên dọc đường, nơi những người bạn dù lạ dù quen đều sẵn sàng nhường cho nhau một góc nhỏ ấm áp.

Tôi nhớ, dù mùa đông có lạnh giá đến đâu, hành trang của tôi chỉ vỏn vẹn một đôi giày, một chiếc áo khoác mùa đông. Áo len, mũ, găng tay cũng chỉ vài ba món cơ bản. Thế nhưng, chẳng bao giờ tôi thấy mình thiếu thốn. Cuộc sống dù có tuyết rơi, dù mưa gió, lũ sinh viên chúng tôi vẫn hồn nhiên và hạnh phúc đến lạ.

Những Khoảnh Khắc Hygge

Có những ngày mùa đông ở Washington bây giờ, nhìn qua ô cửa đầy mưa giăng, ký ức ùa về như một thước phim chậm:

  • Cảm giác ấm áp lan tỏa khi bước từ cái lạnh cắt da vào một quán café nhỏ, hơi nước làm mờ những ô cửa kính.
  • Mùi chocolate nóng quyện với mùi trdelník (bánh nướng truyền thống) thơm lừng trên Quảng trường Phố Cổ.
  • Âm thanh lạo xạo đặc trưng của tuyết dưới đế giày khi đi bộ qua Cầu Charles lúc đêm về.
  • Ánh sáng vàng huyền ảo từ những cửa sổ nhỏ trong Khu Do Thái, như những ngôi sao đậu lại trên mặt đất.
  • Cảm giác được sống trong một bức tranh mùa đông cổ tích, nơi thời gian như ngừng trôi.

Đêm Khai Ngộ – Khi “Ít” Hóa Thành “Nhiều”

Khoảnh khắc thấm thía nhất là một buổi tối tháng Chạp, tuyết rơi dày đặc. Điện trong ký túc xá bị cắt. Chúng tôi, một nhóm bảy tám đứa từ khắp nơi trên thế giới, tụ tập trong phòng chung. Chúng tôi thắp lên những cây nến bình dị mua từ siêu thị, chia nhau đồ ăn khô dự trữ, và bắt đầu kể chuyện.

Không internet. Không TV. Không smartphone (thời ấy chưa có). Chỉ có ánh nến lung linh, tiếng tuyết rơi lất phất bên ngoài cửa sổ, và những câu chuyện.

Một cô bạn từ Slovakia kể về ngôi làng nhỏ ven núi của mình. Một chàng trai từ Nigeria cất tiếng hát bài dân ca da diết. Còn tôi, tôi kể về Việt Nam, về những buổi tối mất điện ở quê ngoại, ngồi nghe bà kể chuyện dưới ánh đèn dầu.

Đó là một trong những đêm đong đầy và hạnh phúc nhất tôi từng trải qua. Và trong ánh lửa bập bùng ấy, tôi chợt nhận ra: Hạnh phúc thật giản đơn. Tôi chẳng cần gì nhiều. Chỉ cần được hiện diện trọn vẹn trong khoảnh khắc, được kết nối chân thành với những người xung quanh, và biết trân trọng những điều nhỏ bé đang có.

Phong Cảnh Của Nhớ Thương

Ký ức đưa tôi trở về những mùa đông Bohemia dài và khắc nghiệt, nhưng ẩn chứa một vẻ đẹp ma mị không nơi nào có được.

Cảnh tuyết ở Český Krumlov – thị trấn cổ cách Praha ba giờ tàu: Những ngôi nhà Gothic và Baroque từ thế kỷ 14-16, với những bức tường màu pastel – vàng nhạt, hồng phấn, xanh bạc hà – nổi bật trên nền tuyết trắng tinh. Sông Vltava uốn lượn qua thị trấn như một dải lụa, có đoạn đóng băng mỏng, tạo nên những hoa văn hình học tự nhiên tinh xảo.

Những khu rừng thông Bohemia: Quanh Praha là những cánh rừng nguyên sinh như Boubínský prales ở Šumava. Mùa đông đến, tuyết phủ dày trên những tán thông già, tạo nên khung cảnh như bước ra từ truyện cổ tích của Andersen.

Tôi nhớ những chuyến tàu cuối tuần từ Praha đến các làng quê nhỏ như Karlštejn, Konopiště, Český Šternberk. Ngồi trên tàu, nhìn ra cửa sổ là những cánh đồng trắng xóa, những ngôi nhà gỗ nhỏ xinh với làn khói bếp bay lên từ ống khói đá, báo hiệu một sự ấm áp, an bình.

Bài học hygge thứ nhất: Mùa đông không phải để chống đối, mà để đón nhận. Cái lạnh bên ngoài khiến ta càng trân quý hơi ấm bên trong. Bóng tối khiến ta yêu hơn những vệt sáng.

Mùa Xuân Thức Tỉnh – “Jarní Probuzení”

Sau mùa đông dài năm, sáu tháng, mùa xuân Praha đến như một phép màu.

  • Tháng Ba: Những chồi non đầu tiên nhú lên trên những hàng cây đoạn – quốc thụ của Séc.
  • Tháng Tư: Hoa anh đào nở rộ trong công viên Petřín, không thua kém gì Nhật Bản.
  • Tháng Năm: Hoa tulip và thủy tiên vàng phủ kín đảo Kampa, bừng sáng cả một góc trời.

Tôi nhớ cảm giác ngồi ở vườn bia Letná vào một buổi chiều tháng Năm, nhấp một ngụm bia Pilsner mát lạnh, phóng tầm mắt ngắm dòng Vltava và Khu Phố Cổ phía xa. Một cảm giác biết ơn trào dâng, nghẹn lại nơi cổ họng, vì được sống trọn một khoảnh khắc đẹp đến thế.

Bài học hygge thứ hai: Sau mỗi “mùa đông” trong đời, luôn có một “mùa xuân” chờ đợi. Hy vọng không bao giờ tắt, nó chỉ chợp mắt ngủ đông mà thôi.

Epilogue: Giọt Nước Mắt Hoài Niệm

Tôi tự hỏi, nếu được quay trở lại nơi ấy, mình sẽ làm gì? Có lẽ tôi sẽ:

  • Tiếp tục bắt chuyến tàu điện số 22, lang thang qua những điểm đến bất tận.
  • Tiếp tục dạo bước trên cầu tình, trên những con phố cổ rêu phong.
  • Và vẫn sẽ mua một lát bánh mì đen, kẹp một cây xúc xích nướng, rưới lên ít tương mù tạt vàng óng – món ăn bình dân, phổ biến khắp nơi như bánh mì Việt Nam. Tôi thích ăn nó nhất ở những nhà ga tàu điện ngầm, giữa dòng người qua lại vội vã.

Bỗng nhiên, tôi nhận thấy má mình ướt. Một giọt nước mắt lăn dài.

Không phải vì buồn, mà vì tôi chợt thấu hiểu: Cô gái mười tám tuổi ngây thơ năm xưa đã sống hygge một cách hoàn hảo, theo bản năng thuần khiết nhất. Còn tôi bây giờ, với tất cả những gì mình sở hữu, vẫn đang cố gắng học lại bài học về sự “đủ đầy” mà chính mình đã từng thuộc nằm lòng.

Ký ức vẫn ở đó, ấm áp và trong trẻo như ly chocolate nóng giữa mùa đông Praha, nhắc nhở tôi về một thời đã qua và một bài học cho hành trình phía trước.

Nhìn lại những mùa đông Praha, tôi nhận ra hygge không phải là một khái niệm xa xỉ hay một xu hướng cần theo đuổi. Nó là trạng thái sống bản nguyên nhất mà chúng ta đã từng sở hữu, trước khi bị cuộc sống hiện đại cuốn đi.

Hygge là nhận ra rằng:

  • Ấm áp không đo bằng độ dày của áo khoác, mà bằng độ sâu của những kết nối. Một căn phòng với vài người bạn chân thành còn ấm hơn một căn biệt thự trống trải.
  • Giàu có không đong bằng những gì ta sở hữu, mà bằng những gì ta biết đủ. Chiếc áo len đơn sắc mặc suốt mùa đông, đôi giày đã cũ nhưng vừa vặn – đó là tất cả những gì ta thực sự cần.
  • Hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu nhiều lựa chọn, mà ở khả năng trân trọng lựa chọn của mình. Một lát bánh mì đen ăn với xúc xích trong nhà ga vẫn ngon hơn một bữa tiệc sang trọng mà tâm hồn vội vã.

Bài học từ Praha dạy tôi rằng hygge không phải thứ ta “tìm kiếm” ở tương lai hay “mua sắm” từ các cửa hàng. Nó là thứ ta “nhớ lại” và “khôi phục” từ chính ký ức của mình. Nó có trong:

  • Khoảnh khắc tắt điện thoại để thắp một ngọn nến
  • Lựa chọn nói chuyện mặt đối mặt thay vì nhắn tin
  • Sự hài lòng với một buổi tối ở nhà đọc sách thay vì chạy theo những cuộc vội vã
  • Lòng biết ơn với hơi ấm từ tách trà giữa ngày đông giá

Cô gái 18 tuổi năm xưa không biết mình đang sống hygge – cô ấy chỉ đơn giản là sống. Còn tôi bây giờ, sau những vòng xoáy của cuộc sống, phải học lại bài học ấy: rằng hạnh phúc thực sự nằm trong khả năng tìm thấy sự phong phú trong những điều đơn giản, tìm thấy sự ấm áp trong không gian mình đang có, và tìm thấy sự kết nối trong những khoảnh khắc hiện tại.

Mùa đông Praha đã qua, nhưng tinh thần hygge mà nó dạy tôi vẫn ở lại: Hãy sống chậm lại, thu hẹp lại, và sâu sắc hơn. Bởi đôi khi, để có tất cả, ta phải học cách bằng lòng với đủ.

Cuối cùng, hygge là lựa chọn: chọn ít hơn để cảm nhiều hơn, chọn chậm hơn để sống sâu hơn, chọn đủ để thấy mình giàu có. Và có lẽ, đó là món quà lớn nhất mà những mùa đông giá buốt đã ấp ủ và trao tặng cho tôi – một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, đủ để sưởi ấm mọi mùa đông của đời người.

Cảm ơn Bạn đã đọc bài viết. Vui lòng ghi rõ nguồn Myhanhus.com  khi bạn chia sẻ nội dung. Bài viết trong chuyên mục An Nhiên Đời Thường

Bài Viết & Ảnh : MyhanhUS   

Lên đầu trang