Nghệ Thuật Sống Một Mình Hạnh Phúc

NGHỆ THUẬT SỐNG MỘT MÌNH HẠNH PHÚC: BÀI HỌC TỪ NHỮNG SỢI LEN VÀ SỰ CHỜ ĐỢI

Tôi thấy mình giờ như kẻ kể chuyện ký ức. Ký ức của mình và của người khác. Mỗi câu chuyện tưởng như vô tình đi qua đời mình, hóa ra lại là một viên gạch lát nên con đường hiểu về hạnh phúc. Và hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về bà Agnes, hàng xóm của tôi, người thầy vô hình dạy tôi bài học sâu sắc nhất về nghệ thuật xây dựng hạnh phúc từ bên trong, độc lập với bất kỳ ai.

Cách đây mấy năm, khi tôi mới dọn đến khu phố yên tĩnh này, bà Agnes đã ở đó, ngoài bảy mươi tuổi, sống trong căn nhà gỗ nhỏ với chú chó già tên Arby. Mùa đông năm ấy lạnh khắc nghiệt, và bà vừa trải qua một cuộc phẫu thuật hồi phục chậm. Bà không thể mang nổi những bó củi khô nặng trịch vào nhà cho lò sưởi. Vợ chồng tôi qua giúp bà suốt mùa đông ấy, kéo củi, mua đồ, đôi khi chỉ là ngồi uống trà cho bà có người trò chuyện.

Một chiều, sau khi chúng tôi chất xong đống củi cuối cùng, bà nắm tay tôi, đôi mắt nhăn nheo ánh lên sự biết ơn chân thành: “Cảm ơn các con. Nếu không có các con, ta không biết phải xoay sở ra sao. Những đứa con ta đều sống quanh đây, nhưng không đứa nào rảnh rỗi để đến thăm ta được.”

Tôi lỡ miệng hỏi, bằng cái giọng đầy xót xa non nớt của một người trẻ: “Vậy… bà có buồn không?”

Bà Agnes nhìn tôi, rồi mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, như sương tan trên cửa kính buổi sớm. “Không, con à. Ta hiểu chúng nó bận. Bận mưu sinh, bận với công việc cả tuần, rồi cuối tuần lại phải chuẩn bị cho tuần sau, phải đưa con cái đi đá bóng, học đàn… Chúng có sự bận rộn riêng của chúng. Ta chỉ cầu mong chúng hạnh phúc thôi.”

Tôi nghe, lòng dậy lên một mớ cảm xúc lẫn lộn. Tôi có cảm giác bà đang bào chữa cho những đứa con mình, hay chính tôi – với những kỳ vọng về sự hiếu thảo phải được biểu hiện bằng hành động – không thể thuyết phục và chấp nhận được lý do đó. Làm sao mà không buồn cho được?

Nhưng điều kỳ lạ là, mỗi lần tôi qua thăm, bà Agnes chưa bao giờ ngồi không. Bà luôn ngồi ở chiếc ghế bành cạnh lò sưởi, đôi tay thoăn thoắt đan những chiếc áo len, chiếc khăn quàng cổ, đôi găng tay nhỏ xíu. Và ánh mắt bà, khi nhìn xuống những sợi len màu sắc, bỗng sáng bừng lên một niềm vui khó tả.

Bà chỉ cho tôi từng món đồ, giọng đầy tự hào và dịu dàng: “Chiếc áo len xanh này ta đan cho thằng cháu nội, con của đứa con gái lớn. Nó năm nay vào cấp ba rồi, chắc cao lớn lắm. Chiếc mũ đỏ có quả pom-pom này, là cho đứa cháu gái con thằng út, nó thích màu đỏ lắm, giống bà ngoại nó ngày trước…”

Cứ thế, mỗi mũi đan, mỗi sợi len, là một sự chờ đợi dịu dàng, một niềm tin kiên nhẫn được gửi gắm. Trong căn phòng im ắng chỉ có tiếng lách tách của củi cháy và tiếng kim đan va vào nhau, tôi thấy cả một vũ trụ tình yêu đang được dệt nên.

Thế rồi thời gian trôi. Gần hai năm ở cạnh bà, chiếc giỏ mây đựng đồ đan của bà đầy lên, phong phú sắc màu như một khu vườn bị lãng quên. Nhưng chưa một đứa cháu nào trong những câu chuyện của bà xuất hiện để nhận món quà ấy. Một hôm, bà nhìn giỏ đồ, rồi nhẹ nhàng nói với tôi: “Con mang những món này đi làm quà cho người khác đi. Để bà còn đan đồ mới. Có lẽ bọn trẻ giờ lớn nhanh quá, những món đồ này không còn vừa với chúng nữa rồi.”

Giọng bà bình thản, không một chút oán trách, không một giọt nước mắt. Tôi cầm giỏ đồ trên tay, lòng xót xa vô cùng. Tôi xót cho những món quà không chủ, cho sự chờ đợi không lời đáp, và cho một tình yêu dường như đang lạc vào khoảng trống.

Nhưng kỳ lạ thay, chưa bao giờ tôi thấy bà buồn. Trong đôi mắt ấy, tôi chỉ thấy sự bình an và một niềm vui nhẹ nhàng, dai dẳng. Bà vẫn đan, vẫn kể chuyện về lũ cháu với cùng tình yêu ấy, và lại tiếp tục gửi tặng đi những tác phẩm mới.

Rồi một ngày, khi ngắm nhìn bà Agnes ngồi đó, đan một chiếc khăn màu tím hoa cà – màu bà nói là của mùa xuân sắp tới – một câu hỏi lớn chợt lóe lên trong tôi:

“Hay là… mình chưa biết cách tạo niềm vui và hạnh phúc cho chính mình, mà không phụ thuộc vào cách sống và sự đáp trả của người khác – cho dù đó là những người mình yêu thương nhất?”

Tôi đã luôn nghĩ hạnh phúc là một phương trình có đi có lại. Yêu thương và được đáp đền. Quan tâm và được quan tâm. Bà Agnes đã cho tôi thấy một giải pháp khác, một nghệ thuật sống một mình hạnh phúc tinh tế hơn nhiều.

Hạnh phúc của bà không nằm ở việc những món quà được trao đi có đến đúng tay người nhận hay không. Hạnh phúc nằm ở CHÍNH QUÁ TRÌNH TRAO ĐI ẤY. Niềm vui của bà là được ngồi đó, với đôi tay còn minh mẫn, dệt nên từng mũi đan chứa đầy hình ảnh và hy vọng về những đứa cháu. Tình yêu đã được biểu hiện trọn vẹn ngay trong khoảnh khắc sáng tạo đó. Việc đan len chính là ngôn ngữ tình yêu độc lập của bà. Nó không cần phải được dịch ra thành lời cảm ơn hay những cái ôm để có giá trị. Giá trị nằm trong chính hành động.

Bà Agnes dạy tôi rằng, hạnh phúc độc lập là khi bạn tìm thấy dòng chảy của riêng mình – một hoạt động khiến bạn hoàn toàn đắm chìm, quên đi thời gian, và cảm thấy mình có ích, có khả năng sáng tạo. Với bà, đó là những sợi len. Với người khác, có thể là viết lách, làm vườn, nấu ăn, hay đơn giản là ngồi nghe nhạc.

Bà cũng dạy tôi về sự buông bỏ nhẹ nhàng. Bà không níu giữ những chiếc áo len như bằng chứng của sự hờ hững. Bà nhẹ nhàng cho chúng đi, để tiếp tục chu kỳ sáng tạo và yêu thương mới. Sự buông bỏ ấy không phải là thất vọng, mà là một sự tự do: tự do yêu mà không đòi hỏi, tự do cho đi mà không tính toán sự trở về.

Tôi nhận ra, bà Agnes không cô đơn. Bà đang sống trong một mối quan hệ sâu sắc: mối quan hệ với chính khả năng yêu thương vô điều kiện của bản thân mình. Và đó là mối quan hệ bền vững nhất.

Bài học từ những sợi len của bà đã thay đổi cách tôi nhìn nhận “nghệ thuật sống một mình hạnh phúc”. Đó không phải là việc xây tường cao để bảo vệ mình khỏi tổn thương, hay tích trữ niềm vui cho riêng mình. Mà là dũng cảm yêu thương, sáng tạo và cho đi, ngay cả khi không có ai đứng đợi ở cuối con đường. Bởi vì chính trong quá trình ấy, bạn đã tìm thấy ý nghĩa, niềm vui và sự trọn vẹn cho chính tâm hồn mình.

Tôi không còn xót xa cho bà nữa. Tôi ngưỡng mộ bà. Và tôi bắt đầu học cách đan những “sợi len hạnh phúc” cho chính cuộc đời mình – những thứ tôi có thể say mê tạo ra, chỉ vì niềm vui của bản thân trong từng khoảnh khắc, độc lập với việc thế giới có đón nhận chúng hay không.

Bởi cuối cùng, hạnh phúc vĩnh cửu nhất, có lẽ không phải là thứ ta nhận được, mà là thứ ta không ngừng tạo ra và lan tỏa, ngay trong căn phòng chỉ có một mình.

Cảm ơn Bạn đã đọc bài viết. Chuyên mục Phiên Bản Tái Sinh – Nơi chia sẻ những câu chuyện và bài học giúp bạn kiến tạo Phiên Bản Tái Sinh Rực Rỡ của chính mình. Vui lòng ghi rõ nguồn Myhanhus.com  khi bạn chia sẻ nội dung.

Bài Viết & Ảnh : MyhanhUS

Lên đầu trang