Bài Học #06. Thanh Lọc Nội Tâm Để Giữ Vững Bản Chất Nguyên Sơ
Chuyên Đề “Tĩnh Tại Giữa Dòng Đời”
“Tâm hồn trong trẻo tựa giọt sương mai – dù bùn đất vấy bẩn vẫn giữ trọn hình hài tinh khiết.”
Cuộc sống hiện đại tựa cơn lốc cuốn phăng đi sự tĩnh tại. Chúng ta dễ dàng nhiễm phải “bụi trần” từ những bon chen cơm áo, gào thét của mạng xã hội, hay độc tố từ lòng đố kỵ, hơn thua. Nhưng như giọt sương biết cách lắng đọng để lọc bỏ tạp chất, tâm hồn cũng cần những khoảnh khắc tĩnh lặng để gột rửa phiền não. Thiền định không phải trốn chạy hiện thực, mà là cách ta đối diện với chính mình – nhìn thẳng vào những góc khuất nội tâm để nhổ cỏ dại độc hại, vun trồng mầm thiện lành.
Bản chất nguyên sơ của con người vốn là ánh sáng. Nhưng theo năm tháng, lớp bụi vô minh phủ dày khiến ta quên mất mình từng thuần khiết đến nhường nào. Hãy nhìn đứa trẻ sơ sinh – chúng cười khóc thuần túy, yêu thương không tính toán, sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Quá trình trưởng thành vô tình biến ta thành phiên bản méo mó của chính mình, mang đầy “mặt nạ” xã hội. Thanh lọc nội tâm chính là hành động tháo bỏ những lớp vỏ ấy, trở về với con người chân thật – không cần phô trương, không đắm chìm trong ảo vọng.
Sự tinh khiết không đồng nghĩa với ngây ngô. Trái lại, đó là trí tuệ của người hiểu rõ: Giữa dòng đời ô trọc, tâm hồn vẫn có thể như hoa sen vươn mình tỏa hương từ bùn lầy. Điều này đòi hỏi ta phải rèn luyện ý thức tỉnh thức mỗi ngày. Tựa người làm vườn chăm sóc khu vườn tâm thức, hãy nhổ sạch gốc rễ của sân hận bằng lòng bao dung, tưới mát hạt giống từ bi bằng sự cảm thông, và bón phân cho trí tuệ bằng những suy nghĩ tích cực. Đừng sợ bùn đất cuộc đời – chính môi trường ấy mới là nơi tôi luyện sự trong sạch của tâm hồn.
Khi ta kiên trì thanh lọc nội tâm, mọi biến động bên ngoài chỉ như gió thoảng qua mặt hồ. Dẫu sóng có gợn, nước vẫn trong veo nhờ sức mạnh tự lắng đọng. Rồi một ngày, bạn sẽ nhận ra: Bản chất nguyên sơ không phải thứ để tìm kiếm, mà là điều ta quay về sau khi dám buông bỏ mọi hệ lụy phù du. Lúc ấy, tâm hồn sẽ tỏa sáng như giọt sương buổi bình minh – dù thế gian vẫn đầy rẫy hỗn mang, ta vẫn nguyên vẹn sự thuần khiết của riêng mình.
“Giữ gìn tinh túy – hành trình thanh lọc tâm hồn nguyên sơ”.
Gửi đến bạn ngày bình an.
Cảm ơn Bạn đã đọc bài viết. Vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn chia sẻ nội dung. Bài viết nằm trong Series #Tĩnh Tại Giữa Dòng Đời – Chuyên mục “Bước Nhỏ Chữa Lành”
Bài Viết & Ảnh : MyhanhUS
BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN ĐỀ
- Bài học thứ ba: Thoát khỏi định kiến để sống thật với lòng mình.
- Bài học thứ tư: Im lặng không phải yếu đuối, mà là thứ vũ khí của người thức tỉnh.
- Bài học thứ năm: Kiên tâm chờ đợi, sự thật luôn lên tiếng.


